Menu
Menu
Loading...
Loading...
Loading...

Vân Nam – Kỳ 3: Thời trang đi du lịch, mệt nhưng vẫn phải đẹp

Bài viết

10:07:59 02/09/2023

Muốn đẹp là trang phục phải hợp khung cảnh. Đi du lịch hiển nhiên là phải di chuyển nhiều, rồi lên xuống xe, rồi đi lại cả ngày, rồi dỡ ra xếp lại hành lý để chuyển mấy khách sạn, nên lựa chọn và sắp xếp đồ đạc như thế nào cũng là nghệ thuật: gọn nhẹ mà vẫn đẹp.

Phần yêu thích của mọi cô gái đây: đi du lịch Vân Nam mặc gì cho đẹp?

Muốn đẹp là trang phục phải hợp khung cảnh. Đi du lịch hiển nhiên là phải di chuyển nhiều, rồi lên xuống xe, rồi đi lại cả ngày, rồi dỡ ra xếp lại hành lý để chuyển mấy khách sạn, nên lựa chọn và sắp xếp đồ đạc như thế nào cũng là nghệ thuật: gọn nhẹ mà vẫn đẹp.

Tất cả đồ đạc cho chuyến đi 8 ngày gói gọn trong một vali xách tay và một balo

Với mình, trước mỗi chuyến đi mình sẽ xem lịch trình đi những ngày và đi những điểm nào để chọn đồ, tránh đi chơi mà mặc đồ không phù hợp, bị nóng quá hay lạnh quá, hay đến nơi tôn nghiêm, linh thiêng mà đồ lại không lịch sự thì trải nghiệm cũng sẽ không vui chút nào. Mình viết hẳn ra thành ghi chú trên điện thoại kiểu ngày x mặc gì kết hợp với phụ kiện nào và loại giày gì. Trước đây mình có xem một vài tip mix đồ khi đi du lịch ở Pinterest để học hỏi, sau này định hình được phong cách rồi thì cứ tự mix&match thôi. Việc chuẩn bị này khiến tâm trạng trước chuyến đi vốn đã háo hức càng có hứng thú hơn.

Chuyến này mình đi 8 ngày vào cuối hè đầu thu, nghĩa là thời tiết Hà Nội thì vẫn nóng còn Vân Nam thì đã mát mẻ rồi. Ngày đầu và ngày cuối là ngày đi và về, di chuyển máy bay nên đồ thời trang sân bay cứ thoải mái là được, và thêm một chiếc áo khoác gió để tránh bị lạnh trên máy bay, cũng như nếu có lỡ mặc áo hơi hở chân váy hơi ngắn thì giở ra đắp cũng được. Chiếc áo gió đa dụng này sẽ cần đủ thời trang để lỡ lên hình bất kỳ lúc nào trông vẫn ổn, và cũng đủ mỏng nhẹ để mang theo phòng thân mọi nơi và có thể cuộn/gấp nhỏ lại bỏ vào túi xách/balo. Ngoài ra, mình sẽ đi giày thể thao trong suốt cả hành trình cho thoải mái, nên lựa đồ và lựa giày cũng cần hợp chút xíu, tránh quần áo và giày không ăn nhập gì với nhau.

Chiếc áo của mình là áo gió của X-tep (ảnh đi Ngọc Long Tuyết Sơn bên dưới), một hãng thời trang thể thao nội địa Trung Quốc đã có mặt tại Việt Nam được khoảng 2 năm. Mình có kha khá đồ của hãng này tuy nhiên mình thích những bộ sưu tập đầu tiên hơn vì màu sắc độc đáo hơn. Từ khi những hãng thời trang thể thao Trung Quốc vào Việt Nam như X-tep, Erke, … mình ít ngó nghiêng mấy đồ Adidas, Puma, Nike vì mình thấy thiết kế hợp dáng mình và giá cả cũng phải chăng hơn.

Trong 6 ngày mình mặc gì?

Ngày thứ 2 của chuyến đi, đoàn đi Đại Lý thăm hồ Nhĩ Hải và thành cổ Đại Lý. Ngày đầu tiên đi chơi, cũng chưa lên vùng cao nên thời tiết ban ngày vẫn khá nóng. Mình mặc một bộ áo yếm cách tân hồng rực rỡ và nhẹ nhõm. Ở trạm dừng trên đường di chuyển đi Đại Lý, mình mua một chiếc vòng giả bạc dạng kiềng có những khoang trang trí thả xuống cực kỳ hợp với áo cổ yếm. Tối hôm đó chơi trong thành cổ Đại Lý, mình tranh thủ chụp một bộ ảnh với trang phục truyền thống Tây Tạng, một số tip cho bộ ảnh này sẽ khoe ở bên dưới.


Ngày 3 thăm Hỷ Châu cổ trấn và đi Lệ Giang, công viên Hắc Long Đàm: Mình mặc một bộ váy kiểu xường xám cách tân, cổ tàu và có chỉ bạc thêu trên nền vải đen. Bộ váy này siêu hợp với cảnh Lệ Giang, mà đi giày Nike Jordan vẫn hợp lý^^

Ngày 4 đi Ngọc Long Tuyết Sơn trọn một ngày: Mình mặc đồ thể thao để sẵn sàng leo núi (cuối cùng chỉ đi bộ chẳng leo gì mấy), nguyên một bộ X-tep luôn. Bộ này mình cũng mặc đợt đi Sơn Đoòng và thấy lên hình trông dễ thương nên lần này mặc tiếp. Tối hôm trước mình tết tóc ở tiệm gần cổng vào thành cổ, họ tết khá chặt để ngủ qua đêm. Lúc mình xông vào hàng tết tóc họ đang chuẩn bị đóng cửa, trời thì mưa lướt thướt, may mà bạn chủ quán vẫn nhiệt tình mở lại hàng. Mình chọn màu sợi tóc giả cùng tone với bộ đồ luôn.

Ngày 5 đi Shangrila và thăm đền Songzanlin: Điểm nhấn là chiếc khăn và turban màu rất “Tây Tạng”. Những chiếc khăn có tone màu rực rỡ, và có sự kết hợp giữa những cặp màu đối lập như cam-xanh lam thẫm hoặc đỏ-xanh lam rất phù hợp với khung cảnh thảo nguyên, sa mạc hoặc những kiến trúc có nhiều mảng tường trắng VD như ở vùng Trung Á và Tây Nam Á. Trên đường có khá nhiều người khen đẹp và hỏi mình mua khăn ở đâu. Mình mua từ Việt Nam ở một tiệm đồ phụ kiện (chắc họ cũng nhập hàng từ Trung Quốc), quan trọng là chọn màu độc lạ một chút còn tìm mua một chiếc khăn boho thì rất dễ.

Ngày 6 đi vườn quốc gia Potatso: Mình đã chuẩn bị đồ cho ngày này nhưng mưa quá dày, bắt buộc phải mặc áo mưa nên có mặc gì bên trong cũng không quan trọng nữa ^^. Trên ảnh, vườn quốc gia thật sự rất đẹp nên hy vọng sẽ có dịp quay lại vào lúc thời tiết chiều lòng người hơn, chứ nhìn ảnh mình có buồn không cơ chứ.

Ngày 7 quay về Côn Minh đi núi Tây Sơn Long Môn: lại một ngày mưa và còn đi leo núi, nên mình mặc quần bom X-tep với áo running cộc tay màu tím. Ở Côn Minh thời tiết không quá lạnh nên mình chỉ mang thêm áo gió để khoác khi lạnh. Ngày cuối ở điểm du lịch không quá đặc sắc nên outfit này khá giản dị, đáp ứng tiêu chí gọn gàng dễ vận động và đủ kín đáo để thăm chùa trên núi. Hôm đó vì mưa nên bậc đá khá trơn trượt, mình gần như không có ảnh riêng mà cắm mặt vào đường đi tay vịn lan can cho an toàn.

Bonus trải nghiệm chụp ảnh với trang phục truyền thống:

  • Có thể chụp ở Đại Lý hoặc Lệ Giang đều được. Chỉ có buổi tối ở Đại Lý là mình có tương đối nhiều thời gian thảnh thơi để tách riêng mà không ảnh hưởng đoàn, nên mình chụp luôn ở đây. Nếu bạn nào đi tự túc hoặc tour dành thời gian đủ cho khách chụp ảnh ban ngày thì có thể chụp ngoài trời ở thành Lệ Giang hoặc Ngọc Long Tuyết Sơn, đặc biệt ở các đồng cỏ (với điều kiện thời tiết đẹp) sẽ có những bức ảnh với ngoại cảnh tuyệt vời như những bức poster phim cổ trang.
  • Các tiệm chụp ảnh ở đây rất chuyên nghiệp, tổng thời gian mất 2 tiếng, gồm 1 tiếng trang điểm và 1 tiếng chụp. Được nhận 40 ảnh gốc và lựa 8/40 bức ảnh để chỉnh sửa. Chi phí khoảng 200-400 tệ (700.000-1.400.000đ).
  • Nên xem trước album ảnh mẫu của cửa hàng để xem có mình hợp với phong cách trang điểm và phong cách chụp của cửa hàng không. Nếu không biết tiếng Trung thì cứ tận dụng google translate mà nói chuyện với nhân viên cửa hàng.
  • Có rất nhiều mẫu quần áo của các dân tộc Trung Quốc. Cá nhân mình thích vẻ mộc mạc, có chút nổi loạn gai góc của trang phục Tây Tạng thay vì mấy bộ lấp lánh thướt tha. Du khách đến Lệ Giang hay Shangri-La cũng hay chọn trang phục truyền thống Tây Tạng, đặc biệt là các cặp đôi.

Kết quả của 1 tiếng makeup và 1 tiếng chụp ảnh là những bức ảnh hết sức ưng ý. Thành Đại Lý buổi tối ngay bên cạnh khu phố huyên náo lại có cả những góc không có người nên có thể thoải mái tạo dáng (ở Lệ Giang chắc khó kiếm được góc nào không có người). Bạn thợ chụp ảnh cho mình cũng hết sức dễ thương, hướng dẫn tạo dáng tận tình và có thể nói được tiếng Anh mức độ cơ bản như “smile” (mà phát âm thành smell ^^), “follow me”… Sau khi chụp ảnh xong và trả đồ, mình để nguyên lớp trang điểm, chỉ thay lại trang phục của mình rồi dạo chơi trong thành và ghé quán bar uống cocktail nghe nhạc. Trên đường đi và cả trong quán bar du khách và người dân cứ ngó ngó rồi tấm tắc khen xinh, vậy là yên tâm tay nghề trang điểm của các makeup artist ở đây rất ổn ^^.


 

Xem lại  Vân Nam – Phần 1: Chuyến này ta đi những đâu?

Xem lại  Vân Nam – Phần 2. Lệ Giang: Mây và mưa giấu núi đi mất rồi

Xem tiếp Vân Nam – Phần 4. Trà Mã cổ đạo: Người Trung Quốc là những thương nhân bẩm sinh

Xem tiếp Vân Nam – Phần cuối. Shangri-La có còn bí ẩn

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Loading...
Loading...
Loading...

BÀI VIẾT NỔI BẬT

Loading...
Loading...

ĐỌC NHIỀU NHẤT

Loading...

Về người viết

Chào bạn,

Cảm ơn bạn đã ghé qua đây, và dừng lại đôi chút để lắng nghe những câu chuyện nhỏ của mình trên hành trình trải nghiệm cuộc sống đầy sắc màu, ngắm nghía những thứ xinh xắn mà mình hí hoáy làm mỗi ngày và cùng mình lãng đãng trôi trong không-thời gian vừa hữu hạn vừa vô tận này nhé!

 

Thế giới rộng lớn, mà chúng ta thật nhỏ bé.

Thời gian của mỗi người là hữu hạn.

Nếu không phải bây giờ, thì là bao giờ?

Nguyễn Lệ Hà Thanh

Nickname: Tina (hay Tinita - Tina bé nhỏ theo cách gọi của người Tây Ban Nha)