Menu
Menu
Loading...
Loading...
Loading...

Lanzarote - Chuyện tào lao ghi lại

Bài viết

02:05:39 20/12/2015

Toàn bộ cảnh vật ở đây giống như bối cảnh của một vùng đất tồn tại ngoài trái đất trong những bộ phim viễn tưởng, và trong mắt mình như thế thật là đẹp, đẹp một cách ngoạn mục.

Tuần vừa rồi mình toàn làm sáng, lại hay "được" ra làm ở ban công hưởng khi trời và tranh thủ ngắm cảnh. Ở đảo Lanzarote một thời gian rồi nhưng mắt mình vẫn bị ấn tượng bởi cảnh quan nơi này. Toàn bộ cảnh vật ở đây giống như bối cảnh của một vùng đất tồn tại ngoài trái đất trong những bộ phim viễn tưởng, và trong mắt mình như thế thật là đẹp, đẹp một cách ngoạn mục.

Cuối cùng thì mình cũng đã gửi được bưu thiếp về nhà và chuyển quà cho Măm. Vẫn phải hồi hộp chờ xem bao giờ thì quà về đến nơi, nhưng qua được bước gửi mà mình nhẹ cả người như thực hiện xong một nhiệm vụ quan trọng vậy. Mà đấy, tuần sau Măm cưới rồi, chả làm gì được hơn ngoài gọi điện về tán chuyện cho nàng đỡ căng thẳng tiền hôn nhân. Hai đứa đầu óc vẫn còn nghĩ mình mới 18 này chưa hề sẵn sàng cho việc lấy chồng chút nào, thật đấy. Vậy mà lúc Măm cần mình để ôm một cái thôi thì mình chả thể có mặt bên cạnh nàng được. Mà rồi mình sẽ còn lỡ nhiều khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời những người mình yêu thương nữa nếu mình cứ theo đuổi điều gì chính mình cũng không biết, và bám trụ ở đây…

Hôm trước, cậu chàng da đen làm ở khu vực máy rửa bát (không biết gọi tên công việc này như thế nào cho phải) chỉ Yalin, một bạn gái cùng team R&W (reception & waitering) với mình và bảo: tao yêu cô ấy, nhưng cô ý chẳng thích tao. Ô hay thật cái sự hồn nhiên. Tự nhiên báo cáo với mình dù mình chẳng thân với ai trong hai người đấy cả. Cái sự hồn nhiên nó mới dễ thương làm sao! Mình hỏi: thế mày đã nói cho cô í biết chưa. Cậu chàng bảo tao chưa. Mình xúi bậy: mày phải nói cho cô ấy biết chứ. Nói ngay đi! Gì chứ xúi bậy dễ lắm vì người gánh hậu quả có phải là mình đâu ~.~. Và mình cũng biết một điều nữa: Yalin sẽ khó mà để mắt đến một anh chàng chân chất hàng ngày làm công việc thu dọn bát đĩa bẩn và vận hành máy rửa bát. Tình yêu thơ ngây của một chàng trai hồn nhiên chắc rồi cuối cùng sớm ra đi.

Mình đã nghĩ mình sẽ viết một cuốn chuyện lấy bối cảnh chính cái khách sạn này với những con người và sự việc xoay quanh cuộc đời của một cô gái giống như mình. Hòn đảo này, cái khách sạn này là chất liệu tuyệt vời để xây dựng nên cái gì đó, nhưng kiến trúc sư kiêm kỹ sư xây dựng là mình vẫn còn mơ hồ về cái công trình đó lắm. Ghi chú vào đây để không quên rằng mình đã từng có cái ý tưởng này. Còn bao giờ bắt tay vào thực hiện á? Chuyện đó khó nói lắm hihi ~.~

Từ đầu tuần khách sạn đã có thêm một lứa thực tập mới, trong đó nhà hàng có thêm 2 cô bé người Ukraina chả biết chữ tiếng Tây Ban Nha bẻ đôi nào. Nhìn vẻ lóng ngóng chả biết nên làm gì của hai bạn í, chợt giật mình nhận ra mình đã tiến bộ rất nhiều. Và Tina lóng ngóng của những ngày đầu tiên y hệt như những new trainee ấy sau hai tháng rưỡi đã lột xác ra sao. Thời gian trôi thật nhanh, và giờ ngoài làm việc nhoay nhoáy mình còn hiểu được tiếng Tây Ban Nha nữa. Kỳ thực, mình không hiểu chính xác người-ta-nói-gì, nhưng mình đoán được người-ta-muốn-nói-gì. Việc đó có vẻ tốt cho công việc, nhưng không tốt lắm nếu mình muốn học tiếng cho nó tử tế, mà cũng chả biết đánh giá như thế nào là tốt nữa - cảm thấy mông lung ghê :"(

          Cần một ai đó để ôm, cần một bờ vai để dựa vào, cũng như những điều Măm mong muốn trong giai đoạn hoang mang này vậy. Nhưng, chẳng có ai cả.

          Ở đây, ở kia, ở đâu đó, Noel đang đến rất gần, và những đôi tình nhân già vẫn nắm tay nhau bước đi trong hạnh phúc.

          Ừ thì, cuộc sống vẫn cứ phải trôi đến một tuần mới thôi...

Lanzarote một ngày mưa, cảnh ở Arrecife - trung tâm Lanzarote - thì sẽ nhộn nhịp tấp nập như mọi khu du lịch, nhưng mình vẫn thích ngắm một Lanzarote yên bình với những nét đặc trưng nhà sơn trắng, cây hoa giấy và núi lửa xa xa như thế này hơn

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Loading...
Loading...
Loading...

BÀI VIẾT NỔI BẬT

Loading...
Loading...

ĐỌC NHIỀU NHẤT

Loading...

Về người viết

Chào bạn,

Cảm ơn bạn đã ghé qua đây, và dừng lại đôi chút để lắng nghe những câu chuyện nhỏ của mình trên hành trình trải nghiệm cuộc sống đầy sắc màu, ngắm nghía những thứ xinh xắn mà mình hí hoáy làm mỗi ngày và cùng mình lãng đãng trôi trong không-thời gian vừa hữu hạn vừa vô tận này nhé!

 

Thế giới rộng lớn, mà chúng ta thật nhỏ bé.

Thời gian của mỗi người là hữu hạn.

Nếu không phải bây giờ, thì là bao giờ?

Nguyễn Lệ Hà Thanh

Nickname: Tina (hay Tinita - Tina bé nhỏ theo cách gọi của người Tây Ban Nha)